Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010
YÊU THƯƠNG & PHỤC VỤ: Tình Yêu sẽ là tất cả....
YÊU THƯƠNG & PHỤC VỤ: Tình Yêu sẽ là tất cả....: "Bữa cơm của Khổng Tử Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là 2 ..."
Tình Yêu sẽ là tất cả....
Bữa cơm của Khổng Tử
Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là 2 học trò yêu của Khổng Tử.
Trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ. Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thấy đến cùng.
May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo. Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi đảm nhận việc thổi cơm.
Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi – một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất – phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.
Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.
Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ. Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh rồi từ từ đưa cơm lên miệng.
Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài… ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”
Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về. Nhan Hồi lại luộc rau. Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ.
Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên: tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.
Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước.
Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa cơm đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy, cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?”
Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ!” Khổng Tử lại nói: “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?”
Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”
Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”
Nhan Hồi thưa: “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra định vất đi nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình chung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em.
Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi. Bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!”
Nghe Nhan Hồi nói xong. Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!
Muốn hiểu biết tường tận một vấn đề gì, cần phải là người trong cuộc.
sưu tầm
Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2010
Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010
TẠI SAO???
Đó là chủ đề của thời đại này, làm bất cứ việc gì người ta cũng đặt vấn đề tại sao? Một đứa bé cũng hỏi tại sao? Đó có phải là tôn trọng quyền tự do của mỗi người hay không (nhân quyền) hay là một câu hỏi vô cùng lý sự? Tôi thì luôn thắc mắc, tại sao con người ta không yêu thương nhau hơn để cho chữ "tại sao" là những câu hỏi giúp nhau thăng tiến hơn.... Tại sao tôi không yêu??? Vì tôi......
Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010
Mừng Kính Thánh Sử Luca
Lạy Chúa, con cũng trở thành Ngôn sứ qua Nhiệm tích Thánh tẩy, xin cho con sống xứng đáng là nhân chứng của Chúa trong cuộc sống đầy phức tạp này..., con chẳng dám xin làm Thánh nhân giữa đời mà con xin Chúa hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa mà thôi.
Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010
Nhận biết môn đệ Đức Ki-tô.
"Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này:
Là anh em có lòng yêu thương nhau."
(Ga 13,35)
Lạy Chúa, đó là hành trình sa mạc của chúng con. Chúng con đã cùng nhau tham gia 2 ngày sa mạc huấn luyện, chúng con học được ít nhiều về cách thức giáo dục và hướng dẫn các em trong lớp giáo lý bằng những phương pháp giáo dục phù hợp-hấp dẫn nhằm lôi kéo các em trở về với Chúa chính là nguồn mạch yêu thương.
Lạy Chúa, xin cho con luôn biết yêu thương mọi người, bởi vì chỉ có thế con mới dám dang rộng đôi tay, mở rộng cõi lòng để cảm thông-chia sẻ-giúp đỡ mọi người. Đặc biệt con biết quan tâm giúp đỡ các em thiếu nhi, nhất là những em có hoàn cảnh đặc biệt và những em cá biệt. Xin Chúa cho con biết đem hết nhiệt tâm-nhiệt tình mà phục vụ các em, dẫu biết rằng công việc này đòi hỏi sự kiên tâm và hy sinh rất nhiều.
Lạy Chúa xin hãy đến và sử dụng như khí cụ bình an của Chúa. Con mệt và buồn ngủ rồi Chúa ơi!!! Xin hãy đến và ban bình an cho con trong giấc ngủ này.
Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010
Làm thợ thì đáng được trả công.
Lạy Chúa, ngày mai con sẽ bước vào đợt Sa Mạc huấn luyện xin cho con luôn biết hy sinh và nhiệt thành để con sẽ học tập và rèn luyện bản thân mình và từ đó con sẽ là người ra đi mưu cầu lợi ích cho nhưng người bạn nhỏ của con. Con lên đường, để gieo rắc niềm tin yêu, xin Chúa đồng hành và giúp sứ cho con.
Thứ Năm, 14 tháng 10, 2010
Chúa che chở con!!!
"Vì, Thiên Chúa phán, thần sứ của Ta luôn ở với các ngươi,
chính Người sẽ bảo vệ tính mạng các ngươi"
(Br 6,6)
Chủ Nhật, 19 tháng 9, 2010
Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010
Chung Sức-Chung Lòng
Bà góa nghèo này đã bỏ nhiều hơn ai hết."
(Mt 21,3)
Chúng ta nhận thấy việc đóng góp công sức-khả năng-tiền bạc-thời gian của mỗi người đều tùy theo điều kiện khả năng cho phép.Nhưng Chúa đã đánh giá cao người bà góa kia vì bà đã dám bỏ tất cả những gì nuôi sống mình vào thùng. Bởi thế, công việc phục vụ nhà Chúa cũng vậy, nếu Chúa đã ban cho ta có công sứ-khả năng-tiền bạc-thời gian mà chúng ta không ra sức cống hiến thì quả là chúng ta đang rất tệ. Và đặc biệt là chúng ta lại chê bai nhưng người không có điệu kiện để làm được như chúng ta mặc dù họ đã làm hết khả năng và điều kiện cho phép thì chúng ta cũng bị Chúa quở trách. Vì thế chúng ta hãy cùng nhau chung sức-chung lòng cho công việc chung, mỗi người hãy làm phần việc của mình bằng tất cả khả năng và điều kiện mình có.
Câu chuyện thời sự- Bước đột phá trong chiến dịch giải cứu thợ mỏ Chile
(Dân trí) - Nhóm cứu hộ đang nỗ lực giải cứu các thợ mỏ Chile bị mắc kẹt dưới hầm sâu hôm qua đã đạt được một bước đột phá quan trọng trong chiến dịch giải cứu sau khi khoan thành công một lỗ thoát hiểm xuyên lòng đất tới nơi các thợ mỏ bị mắc kẹt.

Nụ cười trên môi các thợ mỏ ngày 17/9.
Bà Ximena Matas, Thống đốc bang Atacama ở miền bắc Chile nơi có mỏ San Jose, đã chính thức thông báo tin vui rằng lối thoát khả dĩ đầu tiên đã chạm tới nơi các thợ mỏ đang ở, cách mặt đất khoảng 630m. 33 thợ mỏ đã bị mắc kẹt tại mỏ San Jose từ hôm 5/8.
Tin vui trên được thông báo trước thềm lễ kỷ niệm 200 quốc khánh Cộng hòa Chile (18/9/1810-18/9/2010).
Tuy nhiên, phải mất vài tuần nữa để lỗ khoan sâu 630m được khoan lại nhằm cho phép các thợ mỏ được đưa lên mặt đất. Đường kính của lỗ khoan hiện chỉ là 30cm và nó cần mở rộng ra khoảng 70cm.
Các kỹ sư Chile đang gấp chế tạo một thiết bị hình nhộng dùng để đưa từng người một từ nơi các thợ mỏ bị mắc kẹt lên mặt đất, thông qua lỗ khoan trên. Dự kiến, mũi khoan đó phải đến đầu tháng 11 mới hoàn thành.
Video quay bởi các thợ mỏ và được chính phủ Chile công bố ngày 17/9 cho thấy các thợ mỏ đã vô cùng vui mừng khi nhóm nhân viên cứu hộ thực hiện mũi khoan thành công. Các thợ mỏ ôm chầm lấy nhau và hô lớn “Chile muôn năm” và đứng trước ống kính máy quay với nụ cười tươi.
32 thợ mỏ Chile và 1 người Bolivia đã sống sót lâu hơn bất kỳ một nhóm nào bị mắc kẹt dưới lòng đất. Họ vẫn đang được tiếp tế nước, thức ăn, thuốc men và các phương tiện giải trí từ các lỗ khoan nhỏ.
An Bình (Theo BBC)
http://dantri.com.vn/c36/s36-423187/buoc-dot-pha-trong-chien-dich-giai-cuu-tho-mo-chile.htm
NGHEÄ THUAÄT SOÁNG.
BAØI HOÏC CUÛA MEÏ.
“Phaàn quan troïng nhaát trong cô theå cuûa moãi ngöôøi chuùng ta laø gì?”. Ñoù laø caâu hoûi maø meï ñaõ hoûi toâi laâu laém roài, vaø cuõng ñaõ nhieàu laàn laém toâi chöa tìm ñöôïc moät lôøi giaûi thích cho xaùc ñaùng ñeå thuyeát phuïc ñöôïc meï.
Khi coøn laø caâu beù, toâi cho raèng ñoâi tai laø quan troïng nhaát vì chuùng thöïc söï caàn thieát ñeå toâi laéng nghe tieáng giaûng baøi cuûa thaày giaùo vaø nhöõng aâm thanh xung quanh mình.
- Khoâng phaûi nhö theá, con gaùi- meï noùi- Raát nhieàu ngöôøi maát thính löïc vaãn soáng vaø laøm vieäc ñöôïc ñoù thoâi.
Vaøi naêm sau ñoù toâi cho raèng ñoâi maét laø caâu traû lôøi hoaøn haûo nhaát, nhöng meï vaãn khoâng ñoàng y,ù bôûi theo meï, nhieàu ngöôøi khieám thò vaãn thaønh coâng treân con ñöôøng hoïc taäp vaø coâng vieäc.
Thôøi gian troâi qua, toâi ñaõ baét ñaàu tröôûng thaønh nhöng lôøi giaûi ñaùp cho caâu ñoá cuûa meï vaãn coøn ñeå ngoû. Meï toâi sau ñoù cuõng ñaõ hoûi toâi vaøi laàn nhöng nhöõng gì toâi nhaän ñöôïc töø meï laø caùi vuoát ñaàu an uûi vaø caùi mæm cöôøi nheï nhaøng.
Naêm ngoaùi, oâng noäi toâi qua ñôøi. Taát caû moïi ngöôøi ñeàu ñau buoàn vaø ai cuõng khoùc. Thaäm chí boá toâi cuõng khoùc, vaø ñoù laø laàn thöù hai toâi thaáy boá khoùc. Trong ngaøy ñöa tang oâng, meï ñeán beân toâi vaø noùi: “Con bieát phaàn naøo laø quan troïng nhaát hay chöa?”. Toâi thaät söï baát ngôø khi meï hoûi vaøo luùc naøy, maëc duø toâi bieát caâu hoûi ñaày yù nghóa naøy cuûa meï vaãn chöa ñöôïc toâi giaûi ñaùp.
Meï nhìn khuoân maët boái roái cuûa toâi: “Caâu hoûi naøy raát quan troïng. Noù cho con bieát raèng con vaãn ñang toàn taïi trong cuoäc ñôøi naøy. Moãi caâu traû lôøi tröôùc kia cuûa con ñeàu khoâng laøm haøi loøng ñöôïc meï nhöng hoâm nay meï muoán con ghi nhôù baøi hoïc naøy”.
Meï noùi trong nöôùc maét: “Ñoù laø ñoâi vai”. Nhìn veû maët ngaïc nhieân cuûa toâi, meï tieáp tuïc: “Khi moät ngöôøi baïn hay moät ngöôøi yeâu naøo ñoù cuûa con ñau buoàn, hoï caàn moät ñieåm töïa ñeå döïa ñaàu vaøo ñoù khoùc. Vaø ñoâi vai cuûa con seõ giuùp ñöôïc hoï. Moãi ngöôøi caàn coù moät bôø vai cuûa ai ñoù ñeå khoùc moät vaøi laàn trong cuoäc ñôøi. Meï chæ hy voïng xung quanh con coù ñuû tình thöông yeâu vaø nhöõng bôø vai aám aùp ñeå con coù theå döïa vaøo moãi khi con caûm thaáy caàn thieát. Ñieàu quyù giaù nhaát trong moãi chuùng ta khoâng phaûi laø chæ nghó rieâng cho baûn thaân chuùng ta, maø laø moät söï caûm thoâng vôùi nhöõng veát thöông cuûa nhöõng ngöôøi xung quanh ta. Moïi ngöôøi coù theå queân nhöõng gì con noùi…, queân nhöõng gì con laøm…, nhöng moïi ngöôøi seõ khoâng bao giôø queân ñöôïc bôø vai cuûa con ñaõ töøng gaùnh vaùc nhöõng ñau khoå vaø maát maùt cuûa hoï.
Söu taàm Internet
Cầu Nguyện
Lạy Chúa, có lẽ "cái tôi" trong mỗi người chúng con là quá lớn khiến chúng con chỉ nhìn thấy nhưng điều sai trái - lỗi lầm hay những yếu kém của người khác, mà chúng con không nhận ra được điều hay, sự tận tâm - tận lực của người khác, chúng con không nhận ra họ đã làm mọi việc bằng tất cả khả năng, điều kiện mà họ có được. Xin Chúa giúp con luôn quảng đại trong cái nhìn - suy nghĩ - hành động đối với người khác, để chính con cũng biết dân thân phục vụ anh em mình trong những khả năng và điều kiện con có được.
Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010
Sứ Giả Tin Mừng
"Anh em hãy đi giảng dạy cho muôn dân và
làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần."
(Mt 28,19)
Với người Ki-tô hữu, Sứ mệnh loan báo Tin Mừng là điều rất quan trọng và cần thiết. Chúng ta sống đạo không phải chỉ sống cho riêng mình mà phải sống cho mọi người (không có chuyện đạo tại tâm). Đức Ki-tô đã dùng "giá máu" của mình mà chuộc tội cho nhân loại, cho con người được giao hòa với Thiên Chúa, hòa hợp với bản thân, hài hòa với mọi người và vũ trụ vạn vật. Bởi thế sứ mệnh của chúng ta đem Chúa đến cho mọi người rất quan trong, nhưng để đưa Chúa đến được với mọi người trước tiên trong ta phải có Chúa trước đã. Và để Chúa đến được với ta thì ta phải dọn dẹp "căn nhà" tâm hồn mình.
Câu chuyện xã hội - Chòng chành kéo bè vượt sông tìm chữ
(Dân trí) - Ngày nào cũng vậy, cứ tầm 6h sáng, hàng trăm học sinh của các thôn Đồi, thôn Nghéo và thôn Biện (xã Thạch Lâm, huyện Thạch Thành) lại tập trung trên bến sông Bưởi để cùng kéo bè qua sông, tới trường tìm con chữ.
Bao đời kéo bè qua sông
Vượt quãng đường hơn 100km, chúng tôi tìm về xã Thạch Lâm, huyện Thạch Thành, Thanh Hóa, một xã có hơn 40% gia đình thuộc hộ nghèo với 98% dân số là đồng bào dân tộc Mường. Chúng tôi tới Thạch Lâm đúng vào lúc học sinh các cấp tan học về. Hàng trăm học sinh từ các trường sống ở các bản làng bên kia sông Bưởi ùa ra bờ sông kéo bè trở về.
Hàng ngày các em học sinh nơi đây phải "đánh vật" với chiếc bè để qua sông
Với một sợi dây thừng to, dài nối từ đầu bờ sông này qua bờ sông bên kia và một chiếc bè được đóng bằng 6 - 10 cây luồng; bao thế hệ học sinh nơi đây vẫn qua sông như thế. Đó cũng là phương tiện duy nhất để người lớn vượt sông kiếm sống.
Mỗi bè như thế một lần chở 4 đến 6 em, người khỏe nhất trong số đó sẽ đứng ra bám dây thừng kéo cho bè đi. Xã Thạch Lâm có tất cả 7 thôn với khoảng 1.600 nhân khẩu, trong đó có ba thôn Đồi, thôn Nghéo và thôn Biện bị ngăn cách bởi dòng sông Bưởi. Phía bên kia sông có đường mòn Hồ Chí Minh là nơi tập trung chợ búa, trường học, bệnh viện và công sở.
Người dân nơi đây cũng không nhớ nổi cảnh kéo bè qua sông có từ bao giờ, chỉ biết từ khi con người di cư lên đây sinh sống, lập nghiệp đã xuất hiện cảnh này.
Chị Bùi Thị Lanh, thôn Đồi cho biết: “Mỗi ngày 3 - 4 lần phải kéo bè qua sông, nguy hiểm lắm. Người dân muốn buôn bán hay đi đâu không còn con đường nào khác. Người dân nơi đây ai cũng phải học kéo bè từ bé, trẻ con bây giờ đứa nào cũng biết kéo bè. Thương và tội nghiệp cho lũ trẻ lắm, mỗi ngày 4 lần vất vả kéo bè qua sông đi học”.
Không cầu, lại không có cả một con đò ngang cho tử tế. Vào mùa khô, các thôn góp nhau làm cầu tre đi tạm, nhưng mùa mưa đến lũ lại cuốn trôi cầu. Mới đây nhất là cơn bão số 3, nước dâng cao cuốn theo cây cầu tre, khiến học sinh phải nghỉ học cả tuần.
Ở vùng đất khốn khó này, 3 thôn bị ngăn cách nhau bởi các dãy núi cao, vì vậy mỗi thôn có một cái bè riêng làm phương tiện qua sông.
Đổi hiểm nguy đi tìm con chữ
Dậy từ lúc 4 giờ sáng, em Lê Mỹ Duyên, học sinh lớp 4A, trường Tiểu học Thạch Lâm, đi bộ gần 4km mới đến được bến sông, rồi vội vã đi nhờ bè qua sông cùng các anh chị lớp trên. Nhiều hôm người qua bè quá đông, Duyên cũng như nhiều học sinh khác phải chịu cảnh muộn học.
Hàng ngày có khoảng 400 trăm học sinh từ mầm non đến THPT của ba thôn phải kéo bè qua sông. Đa phần các em tự đi vì cuộc sống khốn khó, ba mẹ còn phải đi làm. Hơn nữa cảnh kéo bè diễn ra hàng ngày, người ta đã quá quen với những hiểm nguy. Thậm chí trẻ mầm non, tiểu học cũng tự theo các anh chị lên bè qua sông.
Những học sinh qua sông tìm chữ
Em Lê Mỹ Duyên tâm sự: “Bố mẹ phải đi làm cả ngày nên tụi em phải tự đến trường, em không kéo được bè nên ngày nào cũng phải đợi để đi cùng các anh chị lớp trên. Hôm nào học cả ngày là tụi em phải ở lại chiều mới về luôn. Chúng em đi bè như thế này sợ lắm, không cẩn thận là rơi xuống sông liền à”.
Chị Bùi Thị Hóa, thôn Biện, cho biết: “Tôi là người từ Hòa Bình vào đây làm dâu. Vì không biết đi bè nên tôi đã bị chết hụt một lần, may có người cứu vớt chứ không tôi đã bị nước cuốn trôi rồi. Không biết đến bao giờ chúng tôi mới hết cảnh sợ hãi khi đi qua sông bằng bè”.
Còn em Bùi Thị Tịnh, học sinh lớp 4A, vẫn chưa hết sợ hãi khi nhớ lại: “Em bị nước cuốn trôi một lần rồi, may có các anh chị lớp trên vớt lên kịp. Nghe bố em kể lại có rất nhiều bạn bị nước cuốn khi đi qua bè nên em cũng rất sợ. Em chỉ mong có một cây cầu vững chắc để em và các bạn được đi học an toàn thôi”.
Nhiều phụ huynh hàng ngày đến kéo bè đưa con sang sông
Mong muốn của Tịnh cũng là mong ước chung của tất cả người dân và học sinh nơi đây. Niềm mơ ước của họ bao đời nay là có một cây cầu kiên cố bắc qua dòng sông Bưởi, để những đứa trẻ được tung tăng bước chân vui tới trường.
Ông Bùi Quý Ly, Phó Chủ tịch UBND xã Thạch Lâm, cho biết: “Vào mùa mưa lũ, tình trạng học sinh đi qua bè qua sông là rất nguy hiểm. Trường hợp lật bè, sạt lở đất hai bên sông gây chết người rất dễ xảy ra. Để học được cái chữ nên các cháu phải chấp nhận đi bè qua sông đến trường. Chúng tôi đã nhiều lần kiến nghị lên cấp trên về việc xây dựng cây cầu nhưng chưa thấy hồi âm. Trước đây đã có đơn vị về khảo sát để làm cầu treo cho hai thôn Biện và Đồi nhưng do địa hình và nguồn vốn khó khăn nên chưa thấy triển khai. Riêng thôn Nghéo nằm trong dự án vùng tránh lũ của huyện nên sẽ di dân ra khu Gò Chả của xã".
Duy Tuyên - Lan Anh
http://dantri.com.vn/c20/s20-422999/chong-chanh-keo-be-vuot-song-tim-chu.htm
Cầu nguyện.
Lạy Chúa, người ta "chòng chành kéo bè vượt sông tìm chữ". Xin cho con trong cuộc sống với bao nhiêu sóng gió cuộc đời cũng biết vượt qua để tìm lại bản thân mình là hình ảnh của Chúa, sau đó xin Chúa cũng cho con biết "chòng chành đưa đoàn thiếu nhi của giáo xứ vượt qua khó khăn để tìm được Chúa". Xin cho chúng con là những người cùng ngồi trên "con Thuyền" đoàn thiếu nhi biết chèo chống con thuyền này để đến được bến bờ đích thực là Chúa.
Thứ Năm, 16 tháng 9, 2010
Tỉnh Thức - Sẵn Sàng
"Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Con Người đến"
Ngày hôm nay, tôi đi viếng xác ông cố Phan-xi-cô Sa-vi-ê là thân phụ của Thầy Phan-xi-cô Sa-vi-ê Tâm - Thầy Hộ Úy của Xứ Đoàn TNTT Đức Ki-tô Mục Tử - Giáo xứ Thánh Gia. Tôi tin chắc rằng: "Linh hồn ông cụ Phan-xi-cô Sa-vi-ê đã được hưởng nhan thánh Chúa. Tôi lại ngẫm về cuộc đời mình, liệu lúc này đây mà Chúa gọi thì tôi đã sẵn sàng lên đường hay chưa???
Tin thời sự - Liên tiếp chết người do sét đánh tại miền Trung
(Dân trí) - Liên tiếp từ cuối tháng 8 đến nay, những cơn mưa giông kèm theo sấm sét đã gây ra nhiều cái chết thương tâm cho người dân khu vực miền Trung trong lúc lao động trên đồng, đang đi trên đường…
UBND xã Tam Vinh (huyện Phú Ninh, Quảng Nam) cho biết: Trong cơn mưa giông vào chiều tối 13/9, sét đã đánh trúng ông Huỳnh Ngọc Quả (49 tuổi, trú thôn Tú Bình, xã Tam Vinh, huyện Phú Ninh) khi ông đang chăn vịt ngoài đồng khiến ông chết tại chỗ.
Trước đó 1 ngày, tại cánh đồng thôn Đông Lâm, xã Đại Quang, huyện Đại Lộc, cơn mưa lớn kèm theo sấm sét đã đánh chết tại chỗ 2 người và 1 người bị thương khi đang gặt lúa trên đồng. Nạn nhân tử vong là chị Nguyễn Thị Quý (35 tuổi) và anh Trần Đình Cường (24 tuổi), đều trú tại thôn Đông Lâm.
Hôm 2/9, tại xã Điện Hồng, huyện Điện Bàn (Quảng Nam), sét cũng đánh chết cô giáo Nguyễn Thị Phượng (35 tuổi) đang đi trên đường và bà Mai Thị Nga (46 tuổi) trong lúc đang cắt lúa ngoài đồng.
Theo thống kê sơ bộ, chỉ trong vòng một tháng qua, tại các tỉnh khu vực miền Trung: Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hóa có đến 13 người chết, 14 người bị thương do bị sét đánh. Hầu hết các trường hợp bị sét đánh trong lúc gặt lúa, chăn vịt trên đồng hoặc đang đi trên đường có mang theo điện thoại di động.
Để tránh hiểm họa do sét đánh, ông Nhâm Xuân Sỹ, Phó Giám đốc Trung tâm khí tượng Quảng Ngãi đưa ra lời khuyên: “Khi xuất hiện mưa giông kèm theo sấm sét, người dân nên rời xa những dụng cụ lao động bằng kim loại, tắt ngay nguồn máy điện thoại di động, tìm nơi trú ẩn an toàn.
Tuyệt đối không trú tránh mưa giông trong những chòi hoặc dưới tán cây giữa đồng, vì sét bao giờ cũng hướng vào những nơi có điện trở lớn đánh vào. Thông thường trong những cơn mưa giông, sét đánh vào những điểm cao nhất, đặc biệt là những nơi có kim loại, cột Ăngten… vì thế cần tắt nguồn các thiết bị điện tử, tivi để đảm bảo an toàn cho tài sản và tính mạng người thân trong gia đình”.
Công Bính
http://dantri.com.vn/c20/s20-422586/lien-tiep-chet-nguoi-do-set-danh-tai-mien-trung.htm
Cầu Nguyện
Lạy Chúa, thân phần con người quá ư là mong manh, thân phận con người chẳng là chi đối với Ngài, thế sao Ngài vẫn cho con được sống để ca tụng - tôn vinh và thường khi vấp phạm. Đối diện với sự ra đi, xem ra con đang hoang mang vô cùng, con chưa sẵn sàng chờ đón Ngài. Xin hãy đến giúp con cản đảm vượt thắng nhưng yếu đuối của xác thịt, giúp con chiến đấu với ma quỷ - thế gian và chiến thắng. Con chẳng dám xin điều gì vì con luôn bất xứng trước tôn nhan Ngài.
Yêu Thương & Phục Vụ
Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010
Lời Yêu Thương
"Hãy để Trẻ Nhỏ đến với Thầy!" (Mt 19,13-15)
Lời yêu thương hồng phúc của Chúa Giê-su: "Hãy để Trẻ Nhỏ đến với Thầy!", luôn thúc giục mọi thành phần dân Chúa quy tụ và huấn luyện Thiếu Nhi sống đời Ki-tô hữu đích thực. trách nhiệm nặng nề này đòi buộc chúng ta chung lòng - chung sức trong nhiều lãnh vực.
Câu chuyện xã hội
“Em xin nhận lại con, rồi có làm trâu, ngựa trả nợ em cũng cam lòng”
(Dân trí) - Trong lúc quẫn trí vì vợ mang bệnh thập tử nhất sinh, lại không xoay đâu ra tiền để trả viện phí, người bố đã để con bơ vơ suốt gần 3 tháng trời. Đó cũng là 3 tháng mà lương tâm anh cắn rứt, suốt đêm hầu như không ngủ vì nhớ con…
Ngay khi bài “Giấc mơ trở về nhà của bé 3 tháng tuổi” được Báo điện tử Dân trí phản ánh, khoa Nhi Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội bỗng tấp nập người đến thăm em - cậu bé Hoàng Văn Quốc đáng thương. Gặp chúng tôi, y tá Trần Dương Liễu vui vẻ bảo: “Làm y tá đã nhiều năm, tôi cũng thực sự xúc động khi thấy bé được nhiều bố, nhiều mẹ thăm đến vậy. Nào bỉm, nào sữa, khăn lau, rồi cả đồ chơi. Suốt cả ngày hôm nay bé ấm áp hẳn trong vòng tay của mọi người”.

Trong giấc mơ, bé Quốc đang chờ từng ngày trở về vòng tay của bố, của mẹ
Dù mới 3 tháng tuổi, nhưng bé Quốc dường như cũng ý thức được hoàn cảnh “đặc biệt” của mình, không mấy khi khóc quấy. Trong vòng tay của mọi người, bé giương đôi mắt trong veo nhìn người lạ, ánh nhìn biểu lộ vẻ vừa thích thú vừa có chút gì hàm ơn. Cái cảm giác cô đơn trong suốt 3 tháng nằm “chơi vơi” trong bệnh viện đủ để khiến bé hiểu được yêu thương sẽ hạnh phúc chừng nào.
Nhưng, một thông tin khiến tôi cảm thấy lo lắng cho tương lai của bé Quốc, là nếu bị bố mẹ bỏ rơi, Quốc sẽ không còn nhiều thời gian để được nằm chăm sóc trong khoa cấp cứu nữa. Bác sĩ Phạm Thanh Xuân, Phó Chủ nhiệm khoa Nhi cho hay, sức khỏe của bé Quốc đến nay đã ổn định, lành lặn như trẻ bình thường nên không thể nằm chung với các bé khác trong phòng cấp cứu vì như thế rất dễ bị nhiễm khuẩn trở lại.
“Nếu bố mẹ không nhận, Phòng Kế hoạch - Tổng hợp của bệnh viện sẽ làm thủ tục gửi em cho trại trẻ mồ côi trong ít tháng nữa. Ai muốn nhận bé làm con nuôi thì liên hệ trực tiếp làm thủ tục pháp lý với trại trẻ mồ côi, chứ bệnh viện không thể trao ngang được”, bác sĩ Xuân khẳng định.
Cũng theo bác sĩ Xuân, tạm thời bé Quốc đang được mọi người quan tâm giúp đỡ nên bệnh viện vẫn bố trí một suất nằm điều trị trong khoa cấp cứu Nhi, hàng ngày đều có các y tá, bác sĩ theo dõi chăm sóc. Ngay trong ngày hôm nay, khoa Nhi cũng đã lập một sổ theo dõi việc ủng hộ của mọi người dành riêng cho bé Quốc.

Sự xúc động của một bà mẹ trẻ trước hoàn cảnh đáng thương của bé Quốc
Chiều 15/9, vẫn có hàng chục bà mẹ trẻ gác công việc công sở để đến thăm bé Quốc. Họ âu yếm, ôm bé trong tay mà nước mắt lăn dài trên má, thương bé Quốc cứ như chính con đẻ của mình. Chị Phan Thanh Hà, công tác tại một ngân hàng vừa nựng bé Quốc vừa rơm rớm nước mắt bảo: “Mình đã ngàn lần xót xa trước cái chết của bé Nhân Ái nên không muốn có thêm bất cứ một đứa trẻ nào phải chịu số phận bất hạnh nữa”.
Để bé Quốc có thêm điều kiện chữa bệnh, được chăm sóc sức khỏe, ngay trong ngày 15/9, Tổng Biên tập Báo điện tử Dân trí Phạm Huy Hoàn đã quyết định “trích nóng” số tiền 5.000.000 đồng từ Quỹ Nhân ái của Báo điện tử Dân trí trao tới bé Quốc. Số tiền này sẽ được Khoa Nhi Bệnh viện Bạch Mai giữ để chăm bé cho đến khi bé được ra viện hoặc đến lúc bé được bố mẹ trở lại đón về.

Phó Chủ nhiệm khoa Nhi Bệnh viện Bạch Mai nhận số tiền 5.000.000 đồng từ Quỹ Nhân ái của Báo điện tử Dân trí để chăm sóc cháu bé trong thời gian em nằm điều trị ở bệnh viện
Niềm vui dành cho bé Quốc dường như càng nhân đôi, khi hai ngày vừa qua tôi không thể liên lạc được với anh Hoàng Văn Thụ, bố của em, thì nay điện thoại đã có tín hiệu trở lại. Ở đầu dây bên kia, anh Thụ rụt rè bảo từ khi nghe điện thoại của tôi, anh đã hai đêm liền không ngủ được.
“3 tháng qua vợ chồng em cứ sống trong day dứt, vừa ân hận vừa nhớ con vô cùng. Vợ em nằm thoi thóp bên giường bệnh, không đi lại được nhưng cứ xin em bế con về cho cô ấy được nhìn thấy con một lần, rồi nhỡ ra có chết cũng mãn nguyện. Em chưa có tiền nhưng em cũng xin các bác sĩ cho em nhận con, rồi em có làm trâu làm ngựa trả nợ cũng cam lòng”, anh Thụ nức nở.
Nghe tôi bảo con anh hiện đã khỏe mạnh, lại đang có nhiều người chăm nom và xin nhận nuôi, sẽ tốt hơn so với hoàn cảnh “quá nghèo” mà anh lấy lý do để con nằm bơ vơ suốt 3 tháng trời, anh Thụ tỏ ra hối lỗi. “Chỉ vì lúc đó các bác sỹ giục quá, trong người không có tiền, vợ lại chưa biết sống chết thế nào mà tôi mới nói dại. Anh chửi, anh mắng mấy cũng được, nhưng hãy cho tôi nhận lại cháu. Đã 3 tháng nay tôi không một đêm nào không mơ thấy cháu…”.
Sự hối lỗi của anh Thụ khiến tôi nhẹ lòng, và thống nhất hẹn anh thứ 6 này sẽ gặp tại Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội để làm thủ tục nhận lại đứa con trai yêu quý. Anh Thụ như hồ hởi hẳn ra, nhất là khi tôi bảo anh không cần phải bán trâu để lo viện phí cho con nữa mà để lại để còn mưu sinh cuộc sống sau này. Vậy là, giấc mơ trở về nhà của bé Quốc đã sắp ứng nghiệm. Vậy là một số phận đã tìm lại được nụ cười.
Sông Lam
http://dantri.com.vn/c20/s20-422506/em-xin-nhan-lai-con-roi-co-lam-trau-ngua-tra-no-em-cung-cam-long.htm
Danh ngôn tình yêu
_ Yêu có nghĩa là đối xử với 1 ai đó tốt hơn tất cả mọi người, tốt hơn với cả chính bản thân mình ... Mark Boikv.
_ Ngôn ngữ của tình yêu nằm trong đôi mắt ... Phineas Fletcher.
_ Thời gian không dành cho tình yêu là thời gian lãng phí ... Tasso.
_ Khi yêu người ta thấy sự xa cách và thời gian chẳng là gì cả ...AFred de Musset.
_ Khi 1 tâm hồn mở ra để dón tình yêu thì bổng dưng có hàng ngàn cách để biểu lộ tình yêu ấy... Saint Exupery
_ Tình yêu nâng cao con người thoát khỏi sự tầm thường ... Pascal.
_ Tình yêu à 1 vị thần trẻ con. Hễ khi đã yêu thì dù là bật thánh cũng biến thành 1 đứa trẻ con không hơn không kém ... Khuyết danh.
_ Tình yêu là sự rung cảm của 1 tâm hồn khi gặp 1 tâm hồn đồng điệu, là sự hòa nhịp của 2 trái tim, làm người ta nhìn thấy mọi vật tươi đẹp hơn....
_ Chân lý cuối cùng của cuộc đời này là tình yêu.. có nghĩa là sống và sống là yêu... Voltaire.
_ Yêu vì mục đích được yêu là con người, nhưng yêu vì mục đích yêu là thiên thần ... Lamartin.
_ Hạnh phúc lớn nhất trên đời này là tin rằng mình được yêu ... Victor Hugo.
Cảm hứng sống - Tại sao khi tức giận người ta lại hét với nhau?
|
Lời cầu nguyện.
Lạy Chúa, con vẫn ước ao là người đem Chúa đến với các em nhỏ, xin cho con tấm lòng quảng đại để luôn biết mở rộng vòng tay đón các em đến với mình. Chúa ơi! Có những lúc con thực sự đuối sức xin Ngài hãy đến bổ sức cho con. Các em nhỏ luôn luôn hồn nhiên Chúa à! Với thời buổi @ xin cho con biết giáo dục các em bằng những phương tiện truyền thông hiện đại để tiếp cận công nghệ thông tin nhưng đem lại lợi ích cho các em, không thôi các em lại lầm đường lạc lối mất Chúa ơi!!! Xin cho chúng con được nối mạng với Trời để chúng con tìm được chân lý đích thực Chúa nhé! Hãy cùng con online Chúa ơi!!!
video clip "Nối Mạng Với Trời" của Lm. Quang Uy
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


